Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016

Dear Dad and my family

Viết nhân ngày của bố...
Hôm nay,ngày mà cả thế giới tôn vinh những người cha,những người đàn ông của gia đình.Con nhấc máy lên,muốn gọi điện với bố để nói chuyện,để cảm ơn tất cả những gì bố đã làm cho con và cho gia đình của chúng ta.Nhưng,với những điều đang làm phiền lòng bố và gia đình,con lại sợ,gọi bố càng sợ bố thêm buồn...
Ở đây,nhìn những đứa trẻ lớn lên,vui vẻ cùng bố mẹ,được bao bọc trong vòng tay của gia đình,con mong sao mình có thể về nhà ngay lúc này,muốn có bữa cơm cùng bố mẹ lắm,nơi mà con trưởng thành với tất cả tình thương và sự gian khó vất vả của bố mẹ...
Những điều làm buồn lòng bố chắc con kể không hết,những lần khiến bố thở dài,chạy đôn đáo khắp nơi để sửa chữa cho những lỗi lầm con đã gây ra,năm con học cấp 2,bao lần bố khóc thầm vì con,đối với một đứa trẻ ngày đó,đối với những người con của bố mẹ,chắc chỉ có mình con là hư hỏng,khó dạy bảo nhất.Con không biết được rằng,lúc con chìm sâu vào giấc ngủ,là lúc bố ôm lấy con,khóc vì thương con,khóc vì đánh đòn con quá đau.Con chưa hiểu hết được...
Dần dần,ngày con có giấy báo thi đỗ đại học,ngày con lên xe vào nam,con mới nhận ra,bố tự hào và hạnh phúc vì con nhiều lắm.
Bước chân vào đại học,những điều khó khăn của 1 sv năm nhất dần cũng vượt qua với sự động viên của bố và gia đình.Càng ngày,con càng trưởng thành hơn,nói chuyện với bố,với mẹ,đó là những giọng nói tràn đầy sự tự hào và tin tưởng nơi con,điều đó làm con không ngừng nỗ lực vươn lên và cố gắng...
Rồi,để chuẩn bị cho tương lai.út cũng sắp trở thành 1 sv,con đưa ra 1 quyết định,con nghĩ rằng đó sẽ là 1 bước tiến để có thể giúp đỡ cho gđ ta sau này.Con làm mà không hề hỏi ý kiến bố mẹ,vì con biết những điều con nói ra sẽ làm bố mẹ thêm lo lắng phần nào.
Ngày mẹ gọi vào,bố và mẹ đều biết,mẹ khóc,làm con cũng chẳng kìm nổi lòng mình,con chưa quá hư hỏng,chưa quá là phá phách để bố mẹ phải buồn lòng đến thế,những gì bố mẹ chưa hiểu cho con,bố mẹ nghĩ con ra đi là để theo bạn bè,làm buồn lòng bố mẹ thêm,con chẳng biết giải thích thế nào.Con đã nói hết,nói ra mọi việc,gọi điện về cho dì,con lại đau thắt lòng khi nghe dì nói bố khóc lần nữa,vì con....
Nghĩ về dáng người của bố,của mẹ,con thương bố mẹ lắm,mong sao Thiên Chúa luôn luôn giữ gìn hai người,để đến ngày con thực sự trưởng thành,con còn có thể báo đáp được ân nghĩa của bố mẹ...
Những gì con làm,con đều suy nghĩ đến gia đình và bố mẹ,nên bố hãy yên tâm,mẹ đừng khóc nữa,con không còn tâm trí để học tập khi tuần qua sự việc lại đi quá tầm như thế...Chỉ là việc nhỏ,chỉ là ra đi khỏi nơi con không thích,đến nơi con có thể học hỏi và trưởng thành hơn,đâu ngờ việc đó làm con trở nên một đứa không vâng lời,hư hỏng trước mặt mọi người..
Ngày của bố,mong bố luôn mạnh khỏe và vui vẻ hơn trong cuộc sống,con hứa sẽ không phụ lòng bố tin tưởng nơi con,con sẽ trở thành một người con ngoan,một người con như bố mẹ đã luôn tự hào.
Nguyện xin Thiên Chúa luôn nâng đã và che chở gia đình chúng con luôn mãi!!!!
CON YÊU GIA ĐÌNH CON,NHIỀU LẮM....



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét